VIẾT CHO TÔI, CÔ GÁI MỚI LỚN

Thứ Tư, tháng 4 11, 2018
Viết cho tôi "Một cô gái chưa lớn được"
Tôi giỏi viết nhưng tôi ko giỏi nói. Vậy đấy!
Tôi vẫn luôn mơ một giấc mơ. Một giấc mơ không có thật. Vẫn biết dù không có thật nhưng tôi vẫn mơ. Giấc mơ về cuộc đời tôi.
Cuộc sống là vô thường. Sinh ra trên cõi đời này có lẽ là một điều may mắn mà Thượng Đế đã lựa chọn trong bao nhiêu sinh linh bé nhỏ. Cuộc đời mà, từ bi hỉ xả, ai oán yêu ghét là chuyện thường tình.
Tôi vẫn luôn mơ về một thế giới khác, một hành tinh kì lạ lắm. Nơi đó tôi được bay, tôi được tung tăng trong làn gió. Nhẹ như cánh chim, vút theo đường chân trời.  Vẫn biết đời không như là mơ, tôi đã bao lần thử bay nhưng không được. Ngây ngô là vậy! Tôi luôn sống trong viễn tưởng tôi tạo ra, một con đường ảo mà tôi luôn nghĩ đến. Tôi nghĩ rất nhiều nhưng ngược lại tôi hành động rất ít. Chưa lúc nào tôi ngừng suy nghĩ. Đã có lúc tôi muốn não ngừng chạy, một giây thôi tôi ngừng suy nghĩ. Nhưng không, sự thật là tôi vẫn luôn suy nghĩ ảo tưởng không ngừng.
Tôi mơ về một thế giới có thần tiên, tôi mơ về những vị thánh, tôi mơ rất nhiều. Nhưng, hiện thực thì tất cả đều không có.
Tôi vẫn luôn ảo tưởng và tôi đã hành động như thể tôi đang ở trong thế giới ảo tôi tạo ra. Suy nghĩ và hành động của tôi nó ko phù hợp trong cuộc sống thực tại. Tôi nhận ra mình sống khác với mọi người. Tôi xa dần cuộc sống và trốn tránh tất cả. Tôi ngại giao tiếp. Tôi ngại tiếp xúc. Tôi thu mình lại ở một góc nhỏ. Tôi luôn khép mình. 

Tôi vẫn thường ảo tưởng vị trí của mình trong lòng người khác. Trí tưởng tượng mà, nó vô bờ bến luôn. Và rồi tôi chợt nhận ra, mình chẳng là gì cả giữa cái hiện thực đầy xáo trộn này. Giữa bộn bề lo toan, giữa nhịp sống tất bật hối hả, tôi vẫn thế, vẫn là tôi của ngày hôm qua.
Tôi là hai con người, một thể xác của hiện thực và một linh hồn của mơ tưởng. Tồn tại song song, và chưa hòa là một.
Cuộc sống đơn giản là chuỗi hành trình mà mỗi con người đều xác định cho mình một đích đến. Với tôi, tôi đang tìm mục đích sống của mình. Mình đến với thế giới này để làm gì. Giá trị hay chỉ đơn giản là sống thôi.
Con người sinh ra rồi chết đi. Đó là một vòng tuần hoàn đã mặc định của trần thế. Sống một cuộc sống vô vị và chết đi tan thành cát bụi, tôi ko nghĩ đó là cuộc sống tôi mơ ước.
Thật sự có đôi lúc, tôi mệt mỏi với thế giới này. Chứng kiến bao cảnh cãi vã, đánh đập, vùi dập lẫn nhau. Có những cảnh ghen tuông, giận hờn, chém giết. Và vô số kể những cảnh tàn khốc nữa. Và tôi cảm nhận cuộc đời này thật tệ. Tôi sợ mọi thứ. Tôi sợ vấp ngã, tôi sợ đau khổ, tôi sợ yêu. Tôi sợ. Nỗi sợ hãi khiến tôi thu mình lại với xã hội này. Tôi dần ko muốn bày tỏ những gì mình nghĩ. Tôi ngại chia sẽ. Tôi cố tạo ra cho mình một cái vỏ bọc, một lớp lông mà nó sẵn sàng xù lên khi có kẻ lạ chạm đến.
Tôi sợ ánh mắt của người khác, tôi sợ suy nghĩ của họ. Tôi luôn áp đặt những lối suy nghĩ tiêu cực và cảm giác rằng mọi người đều xấu. Dần dần tôi xa lánh họ và tự tạo cho mình một thế giới thu hẹp, nơi đó chỉ có mình tôi.
Nhưng tôi nhận ra rằng, mình phải thay đổi thôi. Nhịp sống đang quay và ko ai chờ đợi mình cả. Mình ko thay đổi thì mình sẽ bị đời nó đào thải. Tôi đã từng cố và tôi cũng đã từng bất lực với bản thân mình. Tôi khát khao thay đổi. Tôi phải hành động thôi.
Tôi rất ít cười, nhiều người bảo mắt tôi buồn. Bây giờ, tôi phải tập cười nhiều hơn. Sức sống tâm hồn, tinh thần Rowan. Mỗi nụ cười là một nghìn đồng. Hãy ví những đồng tiền ấy sẽ cứu sống một linh hồn. Vậy hãy cười nhiều hơn để cứu vớt được nhiều linh hồn bé nhỏ khác.
Tôi đang cố thay đổi, ko phải ngay luôn bây giờ. Điều đó tôi ko làm ngay được. Tôi sẽ thay đổi theo hướng tích cực. Không chỉ vì tôi mà hơn hết là vì bố mẹ tôi nữa. Bây giờ có lẽ tôi chưa tự tin nhưng tôi tin rằng có một ngày tôi tự tin làm mọi điều mình thích mà ko phải dè chừng bất cứ điều gì cả.
Cảm ơn tất cả mọi người, những con người ở #Wlike, người mà luôn sẵn sàng lắng nghe tôi, nghe tôi kể chuyện, nghe tôi tâm sự, nghe tôi trải lòng. Không với một toan tính, không một sự dò xét nào đối với tôi. Một môi trường, mọi người cùng chia sẽ, giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ. Những người anh, người chị, người bạn đã giúp tôi mở lòng hơn, mở não hơn, nhìn về thế giới với một con mắt tích cực và đầy tính nhân văn. Tôi tin rằng, ko ở đâu có thể tốt hơn. May mắn giúp tôi tìm được họ, cảm ơn tất cả. Nếu một mai ko gặp nhau nữa, tôi sẽ ko quên, tôi sẽ luôn nhớ về những kỉ niệm đẹp này. Những kỉ niệm mà chúng tôi cùng nhau vun đắp.
Cúc của 2017 sẽ thay đổi, cố lên nào! Tự động viên bản thân cố gắng, nỗ lực ko ngừng. Tương lai đang ở phía trước, đường đời cũng đang rộng mỡ, dang cánh tay đón nhận cuộc sống.
Mai là ngày cuối năm rồi, lại thêm một tuổi nữa. Cảm nhận bản thân vẫn cứ như đứa con nít, nhõng nhẽo phụ thuộc quá nhiều vào người thân.
Quyết tâm qua năm mới, tôi phải thay đổi. Năm mới, con người mới hơn, tâm hồn mới hơn. Xóa bỏ tạp niệm. Cân bằng cảm xúc. 
Tạm biệt Cúc của quá khứ: " Chúc bạn ăn Tết vui vẻ nhé"
Chào đón Cúc tương lai: "Happy new year!
Chúc tất cả mọi người ăn tết vui vẻ, đầm ấm sum vầy bên gia đình yêu thương của mình!
P/s: viết cho sau này còn có cái để đọc. Mấy năm sau, mấy chục năm sau nữa 

Chia Sẻ

Đừng lo lắng khi thấy ai đó giỏi hơn mình. Chỉ cần tập trung vào việc “phá kỷ lục” của chính mình mỗi ngày, tiếp tục đẩy bản thân mình về phía trước.

Related Posts



Một số lưu ý khi bình luận

Mọi bình luận sai nội quy sẽ bị xóa mà không cần báo trước (xem nội quy)

Bấm Thông báo cho tôi bên dưới khung bình luận để nhận thông báo khi admin trả lời

Để thêm biểu tượng cảm xúc hãy xem Bảng Mã trước nhé